Sonntag, 25. Januar 2026

Tình Cha Con Chùm 6

 

 

Cây Mai Cuả Cha

hoạ thơ Võ Đình Tiên

 

Hoa khóc cho người hỡi nghệ nhân

Mai vàng vẫn nở ở trong sân

Phụng Long Cha uốn thành thiên cổ

Để lại cho đời hương gió xuân

 

Thoang thoảng chiều nay lại nhớ cha

Còn đâu bóng dáng một thời nao

Say xưa con ngắm bàn tay khéo

Lưạ những nhành non uốn ngọn cao

 

Đêm ba mươi cũ còn xanh nụ

Chờ sáng hôm sau nở đón xuân

Pháo nổ reo vui mừng tết đến

Đầu năm mồng một chúc người thân

 

Phô sắc khoe màu bảy cánh thương

Long lanh sương đọng hội quần vương

Trong vườn ngự uyển kinh thành Huế

Vua chuá yêu loài hoa thắm hương

 

 

Khai bút mừng xuân rượu ngọt ngào

Trà ngon cảnh vật cứ nôn nao

Khói bay xác pháo vương đầy lối

Tre trúc đào mai cũng dạt dào

 

Đất khách xa quê quá nưả đời

Ngậm ngùi tha thiết một nhành mai

Năm nay tết đến hoa còn nở

Mồng một cha ơi lại nhớ người.

 

3.2.2010 Lu Hà

 

 

 

Công Cha Nghiã Mẹ

„ Công cha như núi thái sơn

Nghiã mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Nuôi con chẳng quản sớm chiều

Tình cha nghiã mẹ dạt dào biển khơi“

 

 

Công đức sâu dày ơn mẹ cha

Cha truyền nòi giống cuả ngàn xưa

Như hoa vương nhụy đời thơm trái

Núi vọng tình thâm nặng bốn muà

 

Thái cổ lưu truyền chuyện mẫu thân

Sơn cao nuí thẳm vẫn sinh tồn

Nghiã đời mẹ gửi trong dòng suối

Mẹ ở lòng con khắp mọi miền

 

Như thể sinh ra là chúng nhân

Nước non sông nuí của tình thâm

Trong như nước suối soi lòng mẹ

Nguồn sữa ơn đời bao thế gian

 

Chảy khắp mọi miền sông nước xa

Ra đi biển mặn nỗi mong nhà

Nuôi con chiu chắt từng hạt muối

Con sẽ trở về bên mẹ cha

 

Chẳng biết giờ này mẹ ở đâu

Quản bao gió táp với mưa sa

Sớm khuya tần tảo bao mong đợi

Chiều lạnh Vu Lan lại nhớ nhà

 

Tình thương xưa ngọn sóng triều dâng

Cha vẫn bền gan chẳng nản lòng

Nghiã nặng cưu mang từng hạt thóc

Mẹ là sông nước của quê hương

 

Dạt sóng biển khơi đời viễn dương

Dào nào ngăn cản tấm lòng thương

Biển nào chia cắt tình non nước

Khơi dậy hồn thơ nỗi nhớ mong

 

Muà Vu Lan 200 Lu Hà

 

 

 

 

Tết Này Con Vẫn Chưa Về

 

Hàng năm đệ tử xa gần

Mà sao vẫn cứ lần khân chưa về

Phải chăng duyên nghiệp bộn bề

Nên chưa có dịp sơn khê dạn dày

Bọt bèo sông nước mây trôi

Tấm thân nhờ gưỉ xứ người bao năm

Xưa kia còn ở Việt Nam

Cưả thiền cô quạnh âm thầm vắng tanh

Đêm trường hiu hắt thâu canh

Bóng ma cộng sản lấn tranh cưả đời

Con không được biết nhà trời

Phật đà xa cách ngoại lai vô thần

Mây đen che lấp trăng ngàn

Gió mưa Các Mác ngập tràn nước non

Đau thương nhuộm cả hồn con

Như tờ giấy trắng sắt son Phật Đà

Đường về nhà Phật bao xa

Gập ghềnh sỏi đá ta bà mênh mông

Tung tăng khăn đỏ đến trường

Bài ca lãnh tụ bi thương Di Đà

Nay con mới hiểu được ra

Mà sao không đến cửa chuà quy y

Xin Thày hải lượng từ bi

Thời cơ chưa đến thân côi dạm trường

Một mình như mớ bòng bong

Mười lăm năm trước theo đường Ki Tô

Đức Chuá cao cả xức dầu

Phật Đà sáng chói cam lồ trào tuôn

Viên Giác con vẫn đọc luôn

Pháp danh chẳng có chỉ son tấm lòng!

 

nhân Lễ Tết 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Muà Vu Lan

 

Con vẫn băn khoăn nỗi cảm phiền

Năm nào Thày cũng nhắn đưa tin

Vu Lan thu xếp về thăm Phật

Hương khói già lam cánh cửa thiền

 

Hàng năm vào độ tiết trung thu

Gió mát trăng thanh khách tảo chuà

Nô nức xa gần bao đệ tử

Chôn rau cắt rốn tấm lòng xa

 

Nhớ thuở hàn vi ngài Mục Liên

Thần thông quảng đại tới cửu thiên

Nhãn quang trí tuệ siêu thần lực

Thương mẹ âm u chốn cửu tuyền

 

Xoá tội vong nhân lòng vị tha

Cho cơm đói khổ những hồn ma

Gây bao tội ác nơi trần thế

Giải thoát bao dung tháo dải sầu

 

Một sớ cầu siêu gửi tới Thày

Đường xa bưu điện có ai hay

Phong thư gói trọn tình thương nhớ

Gọi chút lòng ghi ở chốn này

 

Sách báo nhà chuà con vẫn xem

Gió mây nương nhẹ thấm mưa phùn

Cho bao hạt giống thêm tươi tốt

Cửa Phật từ bi giải oán phiền

 

 Vu Lan 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Chia Buồn Cùng Tang Quyến

thơ tặng gia đình Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

 

Đi Ô Phăng một nhà toán học

Cây sồi già gai góc xót xa

Tuổi con bằng nưả đời cha

Rưng rưng ngấn lệ bạc phơ mái đầu...

 

Hà Thi Sĩ âu sầu thương nhớ

Dương con ơi! Vội vã ra đi !

Sông Hà khổ hạnh trần ai

Thuyền trôi sóng vỗ lẻ loi sớm chiều...

 

Vượt cưả aỉ bệnh xơ lão hoá

Hồn thơ bay Đỗ Phủ ngày xưa

Nhân sinh thất thập là bao

Lai hy cửu thập người là Thượng Nhân.

 

Chín ba tuổi trần gian hiếm có

Chẳng tu tiên cổ độ trăng soi

Ngâm nga xướng vịnh mấy ai?

Chưởng môn văn học cuộc đời bao la...

 

Chòm râu bạc thẫn thờ mộ trẻ

Quá năm mươi con vội vàng chi

Cây đời màu lá xanh tươi

Vòng hoa tang trắng sương rơi nhạt nhoà.

 

Chiều chủ nhật Huệ Thu thăm viếng

Bậc đại huynh chưởng thượng văn chương

Đi cùng hồn Phạm Xuân Dương

Hôm nay đưa tiễn nghiã trang bầu đoàn.

 

Đời chiến mã cha con xung trận

Cùng lưu đày vấn nạn nước non

Bạn bè thân hữu xa gần

Kẻ đi người ở thở than não nề...

 

Cháu vốn dĩ trọng tài mến nghiã

Hà chưởng môn kính mấy vần thơ

Chia buồn gia quyến tang gia

Vượt qua biển lệ ta bà khổ đau!

 

9.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen