Sonntag, 25. Januar 2026

Tình Phụ Mẫu Chùm 7

 

Lòng Mẹ Thương Con

Nhân ngày giỗ 49 Ngày

 

Mẹ đi đã bốn chín ngày

Con nơi viễn xứ thở dài xót xa

Nhớ thương vót bút làm thơ

Nét chì phảng phất bao la cõi trời

 

Tám lăm trụ thế rã rời

Còn đâu bóng mẹ giữa đời trần ai

Nguyên thần thể khí xa xôi

Không gian vắng lạnh một thời trầm luân

 

Mẹ như chiếc lá trên ngàn

Tháng năm vò võ trăng tàn nắng mưa

Sương pha cát bụi dãi dầu

Nỗi niềm cố quốc úa màu cỏ hôi

 

Bây chừ hồn lạc chơi vơi

Tiêu tan trần tục biển khơi mịt mù

Hay vào thế giới Phật Đà

Quan Âm Bồ Tát cam lồ thảnh thơi

 

Con còn trụ thế xa xôi

Gian nan hoạn nạn mẹ ơi dãi dầu...

Phong trần bể khổ thương đau

Sân si ái dục âu sầu héo hon

 

Mênh mông như sóng nước cồn

Tình thương cuả mẹ bồn chồn lòng con

Hương lòng bay khắp núi non

Giác linh vời vợi tần ngần mây trôi...!

 

17.4.2011 Lu Hà

 

 

Gọi Hồn Tìm Con

 

Bóng liêu xiêu vật vờ không vững

Khắp nẻo đường tìm dấu bước chân

Hương khói bay nưả đời khổ hạnh

Lá vàng rơi héo hắt tìm con

 

Mỗi sáng chiều hiu quạnh nắng mưa

Vành khăn tang đẫm lệ u sầu

Khi thân xác còn là gì nưã

Tiếng gọi hồn tê tái xót xa

 

Bên bờ sông vắng rợn kinh hồn

Nước đục ngầu lồng lộn khóc than

Có nỗi đau nào hơn thế nưã

Người đàn bà mất trí vì con

 

Mới hôm qua tiếng cười con trẻ

Nưả cuộc đời dành dụm chắt chiu

Sao bỏ lại ra đi vĩnh viễn

Theo dòng sông định mệnh âm u

 

Hai bàn tay xé nát hư không

Tìm bóng con biền biệt tận cùng

Tiếng gió thông trêu đuà số mệnh

Người đàn bà mất trí ven sông

 

Người đàn bà gọi con muôn ngả

Những chốn nơi trẻ nhỏ khắp làng

Rồi chạy theo nhìn cho rõ mặt

Suốt cuộc đời còn lại bến thương…

 

2.12.2009 Lu Hà

 

Chú thích: Hình như bài thơ này tôi đã cảm hứng mà sáng tác ra sau khi đọc thơ cuả thi sĩ Nguyễn Thành Giang

 

 

 

Hai Mẹ Con Người Hát Rong

cảm tác theo Nguyễn Du đi sứ Tàu: Hát Rong Phủ Vĩnh Bình

 

Mụ già chống gậy ven bờ nước

Em nhỏ cầm tay đi hát rong

Nghe nói ăn mày ở phủ Vĩnh

Kiếm tiền độ nhật ở bên sông .

 

Thuyền bên có kẻ thích nghe hát

Chúng dắt khoang thuyền không ánh đèn

Leo lắt chồng chành vưà vụt sáng

Cơm canh bưà bãi gạt sang bên

 

Sờ soạng lần mò ngồi góc trên

Mẹ con khép nép trăng vưà lên

So giây cất tiền đàn thê thảm

Khác lạ thanh âm cũng muộn phiền.

 

Nhà thuyền viết chữ cho ta biết

Dạo khúc Thế Dân với Kiến Thành

Hơn chục người xem ngơ ngẩn lạ

Hiu hiu gió thổi ánh trăng thanh .

 

Miệng phì bọt trắng tay rời rã

Gần một trống canh vẫn chẳng dừng

Tiền thưởng khoảng chừng dăm sáu cắc

Mẹ con lạy tạ lại lên đường .

 

Một trẻ một già lẫn bóng đêm

Còn quay đầu lại cảm ơn thêm

Ta nhìn chua xót đầy thương cảm

Giọt lệ trào ra trong vọng nỗi niềm

 

Cứ bảo Trung Hoa giàu có lắm

Ai ngờ cảnh ngộ cũng thê lương

Việt Nam xa cách muôn ngàn dặm

Sứ giả xa nhà nhớ cố hương !

 

Trang trọng linh đình đón phái đoàn

Ngoại giao quốc thể có phần hơn

Canh thưà cơm nguội ăn không hết

Đổ cả xuống sông đáy nước chôn.

 

30.8.2010 Lu Hà

 

 

 

Nỗi Đau Của Mẹ

phỏng theo ý tưởng Trần Trung Đạo

 

Tôi người hành khất Việt Nam

Ngồi nghe máu chảy xuống bàn tay khô

Tôi không dành giựt cơ đồ

Chỉ xin một chút tự do làm người

Đời tôi như đám bèo trôi

Lênh đênh chìm nổi biển khơi mịt mù

Bao nhiêu cay đắng âu sầu

Làm ngươì lữ khách tìm đâu là nhà

Tha hương khắp trốn điạ cầu

Tấm thân trầm gưỉ nhờ vào người ta

Đất lành chim đậu tự do

Đắp xây cuộc sống mộng cầu tương lai

Ngày tàn tháng tận đêm dài

Năm canh hoen lệ bao người trầm luân

Lần hồi cơm chẳng có ăn

Bưã no bữa đói bạo tàn người ơi!

Tự do dân chủ tả tơi

Bởi bầy dã thú đười ươi bạo tàn

Rêu rao yêu nước thương dân

Độc tài đảng trị chết dần trong tim

Bao muà phượng lụi cúc chìm

Quê hương tôi vẫn im lìm xót thương!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Giấc Mộng Thương Hoài

hoạ thơ Nguyễn Phan Ngọc An

 

Canh khuya giấc mộng u hoài

Bao la sương khói Mẹ ơi, đường dài

Hồn con giưã chốn chơi vơi

Bơ vơ lạc lối thiên thai cõi trời

Mẹ con gặp lại nơi đây

Bao năm xa cách trần ai cõi người

Hàn huyên mừng tủi bồi hồi

Vì sao nông nỗi cảnh đời thê thương

Lần nào tiễn Mẹ lên đường

Hoàng hôn đom đóm vấn vương nấm mồ

Cô đơn lạnh lẽo mơ hồ

Nén hương nhang khói sương mờ đồng hoang

Mong chờ khổ ải trùng dương

Nưả vòng trái đất tha hương xứ người

Giọt mưa thánh thót hiên tây

Tâm tư buồn tủi non trời mây xa

Âm u sương phủ quê nhà

Nhớ thương mà khóc sớm chiều ngẩn ngơ

Trùng trùng điệp điệp thiên nga

Hành tinh mỏi cánh tâm tư bơ phờ

Hồn bay trong gió hoang vu

Sông hà nước chảy qua cầu khổ đau

Gió đưa cành trúc la đà

Gốc hoè tỉnh giấc nam kha Mẹ về!

 

25.2.2010 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen