Sonntag, 3. Mai 2026

Tình Phụ Mẫu Chùm 8


Từ Nay Mẹ Mãi Đi Xa

 

Nửa đêm điện thoại reo vang

Tiếng ai nức nở ngỡ ngàng chiêm bao

Báo tin mẹ đã đi xa

Chiều tà khuất bóng Ngân Hà xa xôi

 

Tám lăm trụ thế giưã trời

Cây sồi long gốc ngược xuôi bến bờ

Nuôi con bụ bẫm tuổi thơ

Làng quê heo hút canh gà nỉ non

 

Gần ba mươi tuổi sinh con

Bỗng dưng mt sưã mẹ buồn thâu canh

Mẹ tôi búi tóc còn xanh

Sớm khuya tần tảo hoa cành lá rau

 

Bố thì biền biệt vắng nhà

Tháng năm đng đẵng nắng mưa dãi dầu

Nhà tranh vách nưá rì rào

c trôi đầu ngõ cây na góc vườn

 

Sông Thao cuồn cuộn sóng cồn

Mẹ thưng gánh nưc đổ dồn vại chum

Lạc bùi vừng béo cá tôm

Công cha nghiã mẹ tình thâm ông bà

 

Trùng dương dặm thẳm la đà

i viễn xứ Âu Châu khóc thầm

Mẹ tôi thường gọi là bầm

Ma chay con cũng góp phần tiễn đưa

 

Gửi tiền cấp tốc về nhà

Anh em họ mạc gần xa quây quần...!

Cầu cho hồn phách tiêu tan

Đừng còn nuối tiếc dương trần khổ đau

 

Mẹ về Phật Quốc bao la

Phiêu diêu cực là chính là từ tâm!

 

3.3.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Bầm Ơi!

 

Trung du rừng cọ đồi chè

Vẳng nghe tiếng hát đêm hè buông xa

Con cò bay lả bay la

Cánh non chập chững la đà trời xanh

 

Đêm giông dột mái nhà tranh

Nhường con chỗ ráo bầm dành chỗ mưa

Nuôi con chẳng quản sớm trưa

Canh gà muối lạc sớm khuya mẹ hiền

 

Gửi con đến tận tối đèn

Để bầm tát nước làng bên bộn bề

Con cò lặn lội đồng quê

Nhớ con bé nhỏ chạy về thăm con

 

Tảo tần nuôi nấng bé ngoan

Bầm mua chim ngói muối sườn giòn tan

Thịt thăn mắm ruốc ăn dần

Mua kèn con thổi mua quần vải nâu

 

Tắm ao chớ đến chỗ sâu

Đi chơi đừng có ở lâu mẹ buồn

Thương lo cho đến bồn chồn

Yên tâm bầm nhé lo toan ruộng vườn

 

Nuôi cho khoẻ mạnh lớn khôn

Bé còn đi học bảng son đợi chờ

Con bầm nuôi mộng lớn lao

Than ôi! Chẳng đưc cơ đớc non

 

Phương xa một mảnh tâm hồn

Bầm ơi! Đng đẵng hoàng hôn u buồn

Tro tàn lơ lng sườn non

Tấm thân ma daị Trưng Sơn đo đầy

 

Muỗi rừng bọ chó một bầy

Thi nhau xé xác thân gày bầm ơi!

Hoa na xoan rụng vàng rơi

Con chim nhảy nhót trêu ngươi mẹ già

 

Bầm tôi nước mắt đm đià

Con ơi! Sáng tối ra vào ngóng con

Cầu xin Đức Phật ban ơn

Giang tay phù trợ cho con về nhà

 

Ba năm vàng vọt màu da

Giật mình sừng sững như ma hiện hồn

Mẹ già cầm lấy tay con

Hai hàng nước mắt trào tuôn nghẹn ngào

 

Con còn sống thật hay sao?

Biệt vô âm tín biết bao trăng tròn

Đoán già rồi laị đoán non

Não nùng bài vị bà con xa gần

 

Miền Nam hồn lạc Bắc phần

Ghi công tấm bảng khóc than gửi về

Tự nhiên gió núi miền quê

Con bầm từ nẻo sơn khê laị nhà

 

Mẹ mừng tầm tã nhạt nhoà

Ngóng con đã mấy muà thu lá vàng

Hầu bao chẳng tiếc chẳng màng

Con ăn laị sức xóm làng đy vơi...

 

Còn người còn của con ơi!

Con còn sống xót phúc đời nhà ta

Bồ câu cách thủy chín dừ

Thêm muì ngải cứu trứng gà đánh kem

 

Ăn đi hồi sức tráng niên

Nghìn thu thương bóng mẹ hiền trung du

Con nay sống ở Châu Âu

Mẹ gần thế kỷ âu sầu nhớ con

 

Nhớ con mẹ nhé đừng buồn

Tự do con phải luôn luôn xa nhà!

 

Chú Thích: Năm 2008 mẫu thân của tôi còn tại thế

 

 2008 Lu Hà

 

 

 

 

Giọt Sữa Ân Tình

Kính dâng Mẹ

 

Mẹ ơi! Con đã sinh thành

Mưa rào đổ xuống năm canh Mẹ buồn

Ơn trên con được vuông tròn

Lọt lòng mất sữa nuôi con bằng gì?

 

Ba mươi ngày ấy tối trời

Sao mai mồng một sáng ngời trần gian

Đi con vương vấn thu tàn

Đông qua xuân la hoa vườn trổ bông

 

Khóc cơn đói sữa xé lòng

Bà thương bế cháu khắp làng xin ăn

Bạc đầu chẳng quản gian nan

Cầu cho cháu sống thế gian nhân quần

 

Biết bao người mẹ bần hàn

Quảng tâm bác aí cho con bú nhờ

Góp từng giọt sữa thơm tho

Mong con chóng lớn qua đò trầm luân

 

Dòng đời bao nỗi gian truân

Công cha, nghiã mẹ tình dân xóm làng

Tình trên xóm dưới mặn nồng

Khi con trở laị khắp làng hỏi thăm

 

“ Kính chào! thưa phải bác Tâm?

Ngày xưa giọt sữa từ tâm cõi lòng “

Có anh tôi nói thật lòng:

Chớ đâu là để kể công cái gì?

 

“ Bà anh năn nỉ xin tôi

Bác sang cho cháu một hơi bú nhờ

Thương anh tôi mơí lò dò

Nửa đêm trời tối đập vào cây cau

 

Sáng ra sưng vêu c đầu

Thương anh đói khóc càu nhàu đòi ăn

Nhà tôi thằng Qúy hết phần

Chỉ còn nước lã sữa tan mất rồi?

 

Bác ơi! Lòng cháu bồi hồi

Gọi là chút ít đ đời nhớ ơn

Cuộc đời nghĩ thật oái oăm

Tôi thì còn sống, anh hồn xa chơi…

 

Viễn phương lòng dạ rối bời

Cùng giòng sữa mẹ mà tôi nhớ hoài

Thành tâm một nén hương trời

ỉ về Cố Quốc cho người bạn xưa!

 

mùa Vu Lan 200 Lu Hà

 

 

 

 

Tình Ông Cháu

 

Ông đã đi rồi cháu nhớ thương

Ngàn trùng cách trở cõi âm dương

Còn đâu bóng dáng ngày xưa đó

Sớm tối đi về cháu có Ông

 

Lời Ông văng vẳng vọng bên tai

Năm tháng hao gày chẳng nhạt phai

Lời dạy năm xưa từng trải nghiệm

Nghĩa tình ông để tới tương lai

 

Ăn cỗ nhà ai cũng cháu Ông

Một già một trẻ bạn theo đường

Mâm trên các Cụ cho hầu rươu

Bàn truyện trăm năm cháu thuộc lòng

 

Quanh năm bơi lội ở ven sông

c đc ngưi đen cháu vẫy vùng

Chống gậy trên bờ Ông réo gọi

Sông thao rờn rợn nước xuôi dòng

 

Rồi một ngày kia đi vắng xa

nhà coi cháu đã còn Bà

Học bài vô ý gây nên tội

Dầu đổ lửa loang cháy góc nhà

 

Lửa reo phần phật khói tàn bay

Tro bếp một thôi cháu vãi đầy

Có phaỉ Tổ Tiên phù trợ giúp

Cho đơì cháu có đến hôm nay

 

Nghe tin hốt hoảng Ông về nhà

Bỏ bát cơm ăn vội chạy ra

Cứởng ông về cho kẹo đấy

Lần đầu nửa tát nhớ đơì chưa

 

Ông đánh mà Ông vẫn cứ thương

Giận lòng tí nữa cháu thiêu Ông

Cũng may phúc đức nhà ta lớn

Cho cháu của ông dập lửa hồng

 

ời tám tuổi đời cháu phaỉ đi

Giang san nặng gánh thuở hàn vi

Ở nhà cao tuổi Ông lâm bệnh

Khi cháu về thăm chẳng có gì

 

Đời lính sao mà nghèo thế chăng?

Ba năm sốt rét cháu về không

Ba lô con cóc sầu than khóc

Sé võng may quần cháu tặng Ông

 

Quanh quẩn bên Ông được mấy ngày

Đi trai phía trước hãy còn daì

Lời Ông cháu hưá cùng non nước

Giông tố bão bùng chẳng đổi thay

 

Viễn sứ nhớ Ông nén hương lòng

Thương Ông vò võ một đơì sương

Sống vào giản dị ra tinh khiết

Hồn ở đâu xa có tờng.

 

 2007 Lu Hà

 

 

 

 

Phơi Luá

 

Khi con tu hú gọi muà hè

Dạo rực hoa lòng phượng vĩ ơi

Cháu lại cùng bà phơi luá mới

Sân vàng óng ánh đẫm mồ hôi

 

Bà bảy mươi rồi tóc bạc rơi

Giưã trưa nóng nc quá đi thôi

Rát bàn chân trẻ vưà lên chín

Lẽo đo theo bà đp luá tươi

 

Năm tháng qua đi lại nhớ nhà

Đất trời đâu phải ở quê ta

Mưa hay nắng vẫn thưng thay đổi

Miền trung du sáng nắng chiều mưa

 

Hồn Bà phiêu bạt ở đâu xa ?

Cháu gửi tiền xây lại nấm mồ

Có biết chăng tìm về cố quốc

Xa quê hương gi đám mây đưa

 

Ba mươi năm về lại thăm nhà

Nhìn lại cái sân cháu nhớ Bà

Chiều nắng xanh lam cơn gió lạnh

Hàng cau thấp thoáng bóng chiều tà…!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen